Thứ Hai, 6 tháng 8, 2018

Lu Hà Và Đinh Hùng Chùm 1

Canh Gà Thổn Thức


Bấy lâu tôi vẫn tin rằng:
Có nàng thiếu nữ khuân trang dịu dàng
Mắt xanh hoang dại bên đàng
Nhìn tôi thăm thẳm như hàng dưà xanh

Bàn Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức Về Sự Phân Biệt Giữa Khoe Khoang Và Giá Trị


( Bàn về “Cái ‘tôi’ của người Việt. (Từ Thức) trên trang của nhà thơ Hoàng Liên Sơn)

Paul Nguyễn Hoàng Đức

Khi đọc bài này, và comment của nhiều người, tôi thấy cần viết bài để xác định cùng nhau cho rõ, kẻo đồng – thau lẫn lộn, khiến chúng ta hoang mang không rõ tài – tầm ra sao?!

Thơ Tình Chùm 955


Đêm Sinh Nhật
cảm hứng với thơ Đường  của Giang Hoa: Cánh Cò Giữa Đêm

Cánh cò lạnh lẽo giữa đêm
Nhà ai le lói êm đềm hồn thơ
Mừng ngày sinh nhật cung tơ
Tiếng đàn réo rắt trăng mơ bến tình

Thơ Tình Chùm 954


Vườn Cây Tao Ngộ
cảm hứng hai trái mít với Đoàn Hương

Múi dày mọng nước lắm gai
Vuốt ve hai qủa nét ngài phổng phao
Miệt vườn ong bướm xôn xao
Cánh dây đầy nhựa mít đào hồng nhan

Thơ Tình Chùm 953


Tình Đời Oan Trái
cảm hứng bài hát của Y Vân: Ảo Ảnh



Yêu thương nuối  tiếc đêm dài
Ghét nhau mới biết trần ai lạnh lùng
Dập dìu lên xuống thủy chung
Đá vàng phai nhạt não nùng thời gian

Thơ Tình Chùm 952



Bể Dâu Tình Hoài
Cảm hứng bài hát của Minh Kỳ & Thụy Khương: Mưa Trên Phố Huế



Sông Hương núi Ngự còn đây
Bình yên giấc ngủ vơi đầy nhớ thương
Đa đoan tình Huế vấn vương
Ve sầu phượng vĩ sân trường bướm hoa

Thơ Tình Chùm 951

Hồn Chia Đôi Ngả
cảm tác thơ Nguyễn Kim: Đêm Hạ Buồn

Mây buồn gió lẻ mưa giăng
Cây đa ngọc thỏ cung hằng vắng tanh
Sương đêm muôn dặm trường thành
Chuỗi ngày hy vọng mong manh nắng vàng

Bàn Về Văn Hóa Với Paul Nguyễn Hoàng Đức

-Trích lời Paul Nguyễn Hoàng Đức:

“Không có văn hóa, không có cái được gọi là người!” đó là một danh ngôn. Vậy Văn hóa là gì? Chữ “Văn” là Người. Văn hóa là “con người hóa con người”. Nếu không có văn hóa để nâng từ con lên người, thì người mãi mãi chỉ là động vật hoang sơ. Vậy văn hóa là gì? Đây là khái niện để sống làm người, chứ không phải thứ chúng ta đòi chém gió bù lu bù loa, khoe mẽ kiến thức mà lẩn trốn làm người, theo kiểu “mồm miệng đỡ chân tay”.

Bàn Về Tiếng Việt Và Chữ Viết


NGUYẾN TẮC CÓ HỌC CỦA CUỘC SỐNG VÀ NGÔN NGỮ
CHỈ CÁI THỪA MỚI ĐẸP , CÁI CO GIẢM LÀ NGHÈO HÈN VÀ BẦN TIỆN

Paul Nguyễn Hoàng Đức

“Chúng ta đang rộ lên bàn về việc cải cách chữ viết theo lối giản tiện, có thể còn giảm bớt phụ âm hay nguyên âm đi. Ở bài này, vì bàn về nguyên tắc cứng, nên tôi không muốn nêu tên người nọ hay người kia, bởi vì nguyên tắc mang tính công lý phổ quát không cần vấp phải bất cứ cái tên nào mà làm suy giảm tính chuẩn mực “thẳng mực tàu đau lòng thước”?!“

Bàn Về Sự Phong Phú Trong Ngữ Pháp Tiếng Việt


NGÔN NGỮ ĐỨNG NGOÀI NGỮ PHÁP LÀ MA CÀ BÔNG

Paul Nguyễn Hoàng Đức

-“Ngôn ngữ là thành tố quan yếu sinh tử nhất của mọi nền văn hóa. Đến mức, có một tư tưởng gia đã la lên: “Không hiểu con người sáng tạo ra ngôn ngữ hay ngôn ngữ sáng tạo ra con người?!” Có một bằng chứng là: tất cả con người được sinh ra thì sinh sau ngôn ngữ, khi mà mẹ, cha, ông bà, anh chị em, hay hàng xóm đã dùng ngôn ngữ trước hài nhi đó. Không có cuốn sách cổ nào có trước Kinh Thánh. Vậy mà Kinh Thánh gọi Chúa Trời – Người kiến tạo ra vũ trụ là “Đức Chúa Lời”. Tức là Ngài sáng tạo ra thế giới bằn những lời phán truyền của Ngài. Có một nhà tư tưởng hiện đại nói: “Ngôn ngữ quyết định tầm vóc của mỗi người, bởi vì ngôn ngữ của anh ta thế nào thì thế giới của anh ta như thế.” Nhà nông quanh quẩn bờ ruộng nên ngôn ngữ của họ là nước, phân, cần, giống; kỹ sư chế tạo thì nhiều cấu trúc và chi tiết, nhà thiên văn thở ra ngôn ngữ mang ánh sáng các vì sao… Ngôn ngữ chí tử đến mức, người Ả Rập đã khắc trên mọi đền thờ bắt người ta không bao giờ được sao nhãng: “Mực của học giả còn hơn máu kẻ tử đạo”…

Bàn Về Lý Trí Và Dục Vọng Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức


Bác Paul viết hay lắm. Những lời vàng ngọc của bác tớ xin ghi nhận.
Hớp vội lời văn linh hồn của bác mà sáng tác luôn bài thơ:

Tung Tăng Nhảy Đầm

“Của trời, trời lại lấy đi
Giương đôi mắt ếch làm chi được trời“
Con người sống ở trên đời
Lương tâm trong sạch thảnh thơi hưởng nhàn

Bàn Về Khái Niệm Hạnh Phúc với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức


Bác Paul viết: Hạnh phúc là bùng nổ bản năng hay tiết độ của lý trí? Đối thoại đơn giản mà hay nhất lịch sử biện chứng pháp

Phái nguỵ biện vẫn chưa chịu, Socrate bèn chứng minh bằng hình ảnh, cứ cho rằng, con người như chiếc thùng phi, được ăn lắm uống nhiều tức là đổ càng nhiều nước vào thì càng hạnh phúc, muốn đổ nước nhiều hơn, thì phải phóng dục bằng lạc thú và người ta phải đục càng nhiều lỗ trên chiếc thùng để cho nước vọt ra nhiều hơn, nhanh hơn, khi nước vọt ra càng nhiều thì thùng vơi càng nhanh, và người ta càng có cơ hội đổ nhiều nước vào. Tóm lại, đổ nước vào thùng như đầu vào, đục thủng thừng để nước phọt ra là đầu ra, đầu vào càng mạnh, đầu ra cũng mạnh thì đầu ra càng chảy đầu vào càng đổ được nhiều, đó là chu trình khép kín quay vòng của ăn uống và phóng dục.
Phái nguỵ biện đồng ý với cách ví hình ảnh đó.

Bàn Về Đạo Đức Và Hạnh Phúc Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức


Mệnh đề đưa ra: “Đạo đức là lý do, hạnh phúc là kết quả“

-Paul Nguyễn Hoàng Đức:

Vào thời Socrate có hai phái chính tranh cãi nhau về hạnh phúc và đạo đức. Phái chủ trương khoái lạc là tối cao được gọi là Epicuriens, phái này quan niệm, đạo đức chỉ là cái thứ yếu. cái chỉ là phương tiện phục vụ cho quyền lợi tối cao của con người là hạnh phúc. Còn phái kia chủ trương đạo đức. Phái này cho rằng: “Đạo đức là sự đỏi hỏi của hạnh phúc” (… seul le bonheur est donc souverain bien, et la vertu n’est plus qu’un moidre atteindre)(6) có tên là Khắc kỷ được gọi là Stoicien, chủ trương: đạo đức tự thân đã là một khoái lạc cao nhất của con người, mà không thứ hạnh phúc nào có nổi. Phái khắc kỷ nói: “Đạo đức trở thành cái thiện tối thượng, và hạnh phúc chẳng có gì khác hơn là tình trạng của chủ thể có đạo đức” (La vertu devient alors le souverain bien, et le bonheur n’est plus que l’estat du sujet vertueux) (7).

Bàn Về Bảng Chữ Cái Rỏm Việt Nam Của Bùi Hiền


Tôi không phải là nhà ngôn ngữ học, là giáo sư tiến sĩ cái con khỉ mốc gì hết. Tôi không phải là nhà thơ, tôi là một thi sĩ. Thi sĩ từ khi lọt lòng mẹ, từ khi cất tiếng khóc oe oe chào đời và được uốn nắn ngoan ngoãn ngủ ngon khi nghe giọng hát ru của bà nội và của mẹ tôi. Nghĩa là từ trong tâm hồn tôi đã có bóng dáng của thần linh, thiên thần biết nói ra những lời của gió của mây, của biển cả, của cuốc kêu khóc mùa đông, ve gọi mùa hè, chim hót chào mùa xuân hoa nở, để làm đẹp lòng thiên Chúa nhờ các vần thơ được nghệ thuật siêu thăng bởi chính tiếng mẹ đẻ, được sợ trợ giúp bởi những ký tự La Tinh tức 29 chữ cái Việt Nam.

Bàn Luận Vài Nét Về Thơ Xuân Diệu


Tương Tư Vương Vấn

Xôn xao ngây ngất nắng trào
Chập chờn hoa lá bướm đào vờn quanh
Ngẩn ngơ trái mọng vườn xanh
Nụ cười chan chưá chân thành ban mai

Chùm Thơ Tình Ngắn 332


gồm những bài khổ ngắn dưới 22 câu


Ước Hẹn Ngàn Thu
cảm hứng với Nguyễn Cẩm Thu

Đò ngang trót lỡ chuyến rồi
Thôi đừng buồn nữa nổi trôi sông hồ
Kiếp sau xây mộng cơ đồ
Thư cưu trống mái nhấp nhô bến nào?

Chùm Thơ Tình Ngắn 331


Tuổi Mười Lăm
cảm xúc nghe Hoàng Yến Bolero hát



Ngày xưa em mới mười lăm
Lúa non chanh cốm trăng rằm đêm thu
Đàn tôi êm ái vi vu
Bỗng nhiên tê tái âm u cảnh buồn

Chùm Thơ Tình Dài Số 249


( gồm những bài khổ dài trên 24 câu )   

Nỗi Nhớ Sầu Miên...
cảm xúc thơ Hiền Châu: Nhớ Người...Người Chẳng Nhớ Ta...

Xa nhau đã mấy tháng trời
Mang theo nỗi nhớ trọn lời nước non
Sầu dâng đỉnh núi chon von
Vầng trăng sẻ nửa héo hon tấc lòng

Chùm Thơ Tình Dài Số 248


( gồm những bài khổ dài trên 24 câu )

Tủi Hận Đời Hoa
cảm xúc nhạc Y Vân: Phận Má Hồng



Cha mẹ đã sinh ra là gái
Khóc má hồng tê tái khổ đau
Lần hồi xơ mít lá rau
Lọ lem bếp núc phai màu héo hon