DÒNG THƠ TÌNH LU HÀ (dongthotinhluha.blogspot.com)
Những ai tôi tin tưởng, được sự ủy nhiệm của tôi có thể in thành sách hay đăng tải thơ văn của tôi lên mạng để nhằm phổ biến tình cảm tâm hồn của tôi với đồng bào với tổ quốc Việt Nam và những ai đó có thể đọc được chữ Việt Nam. Về lâu về dài cũng là để lưu truyền cho hậu thế, tránh sự nhầm lẫn mạo nhận tên tuổi của tôi, sau khi tôi đã trở về quê hương vĩnh hằng.
Rất cảm động thi sĩ Thanh Hoàng đã gửi tặng tôi bài thơ.
Cảnh rừng núi Tây Nguyên hùng vĩ, là nơi chôn nhau cắt rốn cho 100 đưá con sinh
ra cùng chung một bọc cuả Mẹ Âu Cơ. Theo trí tưởng tượng cuả những tâm hồn thi
sĩ thì những mớ nhau đó đã hoá thành đồng, nhôm, than đá v.v…thành tài nguyên
để lại, thành của hồi môn cho những đưá con nghèo Việt Nam. Tuy sự thật ông Lạc
Long Quân và bà Âu Cỏ chỉ là một câu chuyện bịa, một truyền thuyết trong tác
phẩm văn hoc mà tác giả hư cấu ra mà thôi, như nhà văn Ngô Thừa Ân bên Tàu viết
truyện Tây Du Ký vậy. Là người Việt Nam
văn minh có kiến thức ta không nên quá tin vào câu chuyện tổ tiên ta thần thánh
quái gở như vậy. Con người là linh thể của tạo hóa và Thiên Chúa, chứ đâu có
phải là yêu quái một người đàn bà sinh ra cái bọc có 100 quả trứng như trứng gà
trứng vịt vậy để gọi nhau là đồng bào ?Truyện này có trong tác phẩm văn học Lĩnh Nam Chích Quaí ? Do một danh
sĩ đời nhà Trần là ông Trần Thế Pháp soạn ra. Ta hãy tin tổ tiên ta theo lịch
sử đáng tin cậy khởi đầu là ông An Dương Vương xây thành Cổ Loa, sau là Triệu
Đà ...Ngày nay người cộng sản lợi dụng chữ đồng bào khúc ruột ngàn dặm để moi
tiền người Việt tỵ nạn.
Vào những năm 2006, 2007 khi tôi chưa biết cách lập
facebook và viết blog, tôi hay lang thang trên mạng đọc thơ của thiên ha. Vô
tình tôi vào trang web của anh Trần Trung Đạo để đọc văn thơ. Làm thơ cũng là một
thú vui để trẻ hóa tâm hồn, có lẽ sẽ làm cho ta bớt đi những nếp nhăn trên mặt,
mỉm cười nhiều hơn nhăn nhó. Lu Hà tôi muốn mình luôn trẻ trung yêu đời, Lu Hà
không phải anh hàng thịt, trái tim thơ không thể sẻ làm đôi. Nghe nói còn tệ nạn
nực cười làm thơ thôi phải xin giấy phép, làm thơ trong khuân khổ pháp luật, chỉ
được phép ca ngợi, thơ không được rên rỉ khóc lóc yêu thương.
-Angela: Em thấy anh rất lãng mạng chắc chắn anh đã có mối
tình để khắc cốt ghi tâm mà không thành?
-Lu Hà:Anh là kẻ
đa sầu lãng tử, con sói già đơn độc trong rừng hoang, con dê rừng chánh hiệu
Viêt Nam bên bờ suối chờ con nai tơ vàng đạp lên lá mùa thu, một tên cướp biển
sầu muộn ái tình, một kẻ phiêu liêu mộng tưởng tới cảnh giới hoan lạc vô thức
không kiểm soát nổi, mộng du đêm thoát tục bích câu kỳ ngộ để làm thơ
Từ khi Chúa sinh ra loài người thì đã có
tình yêu. Bắt đầu từ hai người đầu tiên là chàng Adam và nàng Eva. Họ yêu nhau
và thích nhau, không những chỉ vì lẻ loi đơn độc trong khu vườn mênh mộng của
Chuá và họ cần có nhau. Họ đã khám phá ra nhau sự khác biệt của bộ phận sinh
dục. Họ thử cho hai cái khác biệt đó sát lại gần nhau và họ đã tìm ra sự thú cảm.
Tình yêu phải có thú cảm, bổn phận người đàn bà phải tạo cho người đàn ông hứng
thú, và sự trong trắng nguyên vẹn để hiến dâng. Nếu không phải có sự cảm thông
bao dung đồng điệu giữa hai tâm hồn. Người đàn ông ngược lại cũng tạo cho ngươì
đàn bà một niềm an ủi, đáng tin cậy và biết bảo vệ tôn trọng ngươì mình yêu.
Ông Hồ Ngọc Đại theo tôi không phải là giáo sư hay nhà
giáo dục sư phạm quái gì hết. Ai đó còn gọi ông ta là thày Đại là nhầm lẫn, nên
gọi ông ta là công nhân nhồi sọ, hay thợ nhồi sọ giống như các nghề thợ nề, thợ
đổ bê tông, thợ đổ thùng móc cống v.v...
Bởi cớ sao?
Bởi vì qua xem một vài băng clip, tôi thấy ông ấy nổ quá,
nói năng như một kẻ cuồng ngôn loạn trí. Triết gia Paul Nguyễn Hoàng Đức cũng
phản đối gay gắt khi ông Đại nói một câu quá ngu xuẩn: “Con người là tế bào của
xã hội“
-Nguyễn Viết Thu: Trích đoạn Nhật Ký nói về tuổi thơ cơ cực
của ca nhạc sĩ Lý Kiến Hào gửi vào trang thi sĩ Lu Hà.
Nhật ký viết về cuộc đời tôi, ca nhạc sĩ Lý Kiến Hào. Tôi
tên thật là Nguyễn Viết Thu sinh năm 1985 nguyên quán Quảng Bình sinh ra tại
Bình Phước, lúc nhỏ vì gia đình nghèo nên nửa buổi học nửa buổi phải đi lượm từng
cục sắt để bán kiếm tiền đong gạo năm lên 10 tuổi thì cha tôi không may đả bị bệnh
và căn bệnh hiểm nghèo đã cướp đi sinh mạng, khi mẹ tôi đã bán hết tất cả để chạy
chữa nhưng vẫn không qua được và từ đó một người vợ mất chồng vĩnh viễn một người
con thiếu đi tình thương của cha, gia đình tôi đã lâm vào hoàn cảnh bế tắc lúc
đó một mình mẹ tôi không thể lo hết cho tôi và các em nhỏ, mẹ tôi đã quyết định
cho tôi đi ở đợ cho người ta hai năm và đã ký giấy hợp đồng , nhằm mục đích phụ
mẹ tôi để g,iúp đỡ các em trong khi thiếu thốn bữa đói bữa no.
Tôi không đồng ý với lời trách móc của cô Ngọc Đặng làm việc
tại công ty bảo hiểm tài chính và sức khỏe nào đó với ca nhạc sĩ Nguyễn Thu tức
Lý Kiến Hào
-Ngọc Đặng: “Thành thật rất đồng cảm với bạn trước hoàn
cảnh này. Phải chi trước khi rủi ro ập đến với gia đình, mà bạn có tham gia bảo
hiểm tài chính và sức khỏe thì mọi thứ giờ đã được bảo hiểm thay bạn gánh lấy
trách nhiệm nặng nề như hiện giờ . Hichic“
Con người ta sinh ra có thứ bậc hẳn hoi.
Có người thanh cao quân tử, có kẻ hèn mọn tiểu nhân. Người ta bảo: Cha mẹ sinh
con trời sinh tính. Cũng cùng một cha mẹ sinh ra mà anh em trong nhà mấy khi đã
giống tính nhau. Trong xã hội biển người mênh mông tìm được một người yêu, một
người bạn đời hợp với tính nết cuả mình hoặc thông minh nhạy cảm mà hiểu được
lòng mình thật khó vô cùng.
Chính tôi cũng không thể nào ngờ, khi đã
bước sang tuổi ngũ thập nhi tri thiên mệnh, thì tôi lại tấp tểnh học làm thơ và
viết văn. Chính bởi vì cuộc đời tôi có nhiều trầm luân trôi nổi trên trường đời
và trường tình. Ý định này đã có từ 10 năm nay. Nếu không viết lách được gì hoá
ra bao nhiêu sôi nổi, yêu thương, đắng cay , tủi nhục, oan ức, uất hận …cả một
thời trai trẻ và cả cuộc đời đầy biến cố đau thương, oanh liệt, bất công mà
người đời gây ra cho tôi trở nên phí hoài vô nghĩa.
Tôi đã làm hàng loạt thơ tình, mô tả lại
những mối tình của tôi trên bước đường hành hương, đầy khổ aỉ trầm luân trên
cõi đời này. Họ là những người con gái có những cá tính và cách biểu lộ tình
cảm khác nhau. Nhưng phần lớn họ đều yêu tôi và thích tôi bằng cảm giác, một
thứ ngôn ngữ không lời cuả trái tim chứ không phải nghe tôi nói những lời hay ý
đẹp. Người con gái nào xinh đẹp và càng nhạy cảm thông minh bao nhiêu thì lại
càng làm cho tôi nhớ nhung sầu khổ bấy nhiêu.
Người bình thường sinh ra đến tuổi thì
lấy vợ lấy chồng. Sau khi trải qua những cuộc lưạ chọn tìm ra người mà mình
thích hoặc do số phận hoàn cảnh đưa đẩy mà họ kết hôn với nhau, rồi sinh con đẻ
cái. Tình yêu vợ chồng sẽ thay thế dần cho tình yêu con cái, quan hệ vợ chồng
chỉ còn lại là chữ nhân nghĩa ân tình ơn huệ. Lý trí đã thắng thế, họ chỉ còn
biết lo toan làm giàu kiếm thật nhiều tiền để vợ chồng con cái trong gia đình
hưởng dụng.
Con người và con vật đều muốn sống và có tình yêu. Loài vật tuy trí tuệ có
kém xa với loài người nhưng chúng cũng tình cảm lắm chẳng khác chi loài người
chúng ta. Có lần đi thăm vườn bách thú, tôi quan sát bầy khỉ thấy cảnh con khỉ
mẹ ôm con sao mà thương cảm vô cùng. Khi có tiếng động thì nhanh như chớp mấy
con khỉ đực nhảy vụt lên bao quanh con cái, có ý bảo vệ hai mẹ con. Haha thì ra
phản sạ tình thân bảo vệ giống nòi của loài khỉ rất tốt, tuy chúng không có ý
thức tại sao phải bảo vệ con khỉ cái và đàn khỉ con. Chúng sống hòa bình nhường
nhịn không tranh chấp ghen tỵ nhau như loài người. Chả thế mà ông Mác mơ ước
loài người nhanh trở lại bình đẳng như loài khỉ? Nhưng tiếc rằng những con khỉ
thuần hoá này sống rất no đủ bằng tiền quyên góp của khách thập phương, cũng giống
như nguyên thủ các nước cộng sản nghèo đói vẫn ôm cặp đi xin tiền viện trợ cuả
các nước tư bản giàu có hòng cứu vãn hàng triệu dân sắp hoá khỉ của mình. Coi bộ
muôn loài xúc vật tuy không nói được, không có ngôn ngữ nhưng chắc hẳn chúng
cũng có cảm giác tình yêu như con người?
Ra thế loài người đã được đặc ân của
Thiên Chuá hay Thượng Đế mà có ngôn ngữ và trí tuệ. Tình yêu là sản phẩm cuả
ngôn ngữ, cuộc sống là sản phẩm ân huệ của tạo hóa. Cuộc sống mà không có tình
yêu đôi lứa thì chỉ mới giới hạn của loài cầm thú ăn hang ở lỗ như cảnh mấy con
khỉ đực nhảy vội lên để bảo vệ con khỉ cái.?
Cái kiểu tình yêu giai cấp, bầy đàn đó mà người cộng sản ca ngợi, là chỉ mỵ
dân chia rẽ tình cha con, mẹ con cốt nhục, tình vợ chồng, họ hàng máu mủ và
tình nam nữ luyến ái yêu thương nhau. Ngôn ngữ trí tuệ quan trọng biết chừng
nào nhờ đó mà loài người trở nên giàu có no đủ và văn minh. Thơ văn là đầu tầu
của ngôn ngữ, nhờ đó mà thúc đẩy xã hội tiến lên.
Chính vì thấy cái tầm quan trọng sống còn nhờ thơ văn mà tôi học làm thơ
và viết văn. Trước hết cho tôi được giải toả những nhớ thương u buồn, được bày
tỏ tâm tư của mình với đời, phê phán cái xấu tìm kiếm những vẻ đẹp của chân thiện
mỹ. Tôi làm thơ như những đợt sóng thủy triều, những luồng cảm xúc dồn dập xô đẩy
nên cũng chẳng có thời gian đọc lại hay soát lại mình có tất cả bao nhiêu bài
thơ hoàn toàn từ ngẫu hứng tình cảm xúc cảm cá nhân nội tại dồn nén mà tuôn
trào ra như cốc nước tràn ly. Tôi không có ý thức thuần túy về giai cấp cứ phải
làm thơ cho giai cấp mình đọc. Đối với tôi chỉ có một giai cấp duy nhất đó là
loài người, tình người để phân biệt với các giai tầng chim muông thú vật khác.
Các bạn cũng yêu thơ như tôi, nên tôi mở máy tính tiện bài nào thì gửi bài
ấy, nhưng đây là mục thơ tình tôi viết về chủ đề“ Em Đã Lấy Chồng“, nên tôi chọn
những bài thích hợp gửi cho các bạn để chúng ta cùng chia sẻ. Hoàn là một người
con gái mà tôi yêu ngày xưa, kiếp này em hãy tha lỗi cho anh, anh đã phụ tình
em. Anh cũng chẳng dấu tên em làm gì. Em cũng là một nhân tố quan trọng để buộc
anh dời bỏ Viẹt Nam. Tôi quen Hoàn vào một buổi chiều trên bờ hồ Gươm trên một
ghế đá cùng một cô bạn gái. Còn tôi với một thằng bạn cũng học nghề ở Đức mới về,
tôi đứng trên bờ hồ dùng những viên sỏi ném thia lia tạo thành những lớp sóng dập
dờn dồn đuổi nhau, rất thú vị. Hai cô cười khúc khích nói bâng quơ thời buổi
này vẫn có người lớn đầu sắp làm bố trẻ con mà vẫn chơi nghịch như vây. Tôi ngoảnh
lại nhìn hai cô nhã nhặn trả lời tôi đang suy tư đấy chứ. Hai cô có thấy không,
những lớp sóng lăn tăn do hòn đá trong tay tôi tạo ra như một cuộc dồn đuổi của
ái tình. Thế là chúng tôi quen nhau, tôi tầm vóctrung bình rất thích Hoàn một cô gái dong dỏng
cao, có thể xếp vào loại chân dài. Còn anh bạn tôi cao to như hộ pháp lại thích
cô gái mập lùn. Nói chuyện trăng gió trời biển hoa lá cành chán thì chúng tôi
ra về, bốn cái xe đạp băng băngqua nhừng
khu phố như ô bàn cờ tiến thẳng về phố Huế. Đến trước cứa trường đạị học Bách
khoathì Hoàn dừng xe chỉ nhà em kia
kìa. Chúng em rất cám ơn hai anh đã đưa chúng em về, bữa nào rảnh rỗi anh ghé
qua chơi. Hoàn là một cô gái Hà Nội chánh hiệu con nai vàng, nhà có cửa hàng
buôn bán, đại để là khá giàu có chứ không như bố mẹ tôi phải ở một căn hộ tập
thể diện tích chưa đầy 70 mét vuông. Anh xin phép Hoàn cứ lấy tên thực của em
việc gì phải dấu diếm che đậy ? Nào ai sẽ làm tổn hại đến em, câu chuyện tình
này là câu chuyện thật anh muốn viết thành văn chương để lại cho muôn đời con
cháu. Ví như các cô người yêu của ông Hàn Mạc Tử như Mộng Cầm, Kim Cúc, Thương
Thương v. v.. đó sao.
Các cô đó làm nên tài năng và hồn thơ Hàn Mạc Tử, thì chính em cũng là một
trong các cô gái làm nên hồn thơ của anh. Anh có vợ, yêu vợ thương con nhưng em
cũng là một hoàng hậu trong tháp ngà thơ ca của anh. Tuy anh không viết nhiều về
em, hình như chỉ có bốn năm bài thơ, trong khi đó các cô khác chỉ quen biết
trên mạng facebook thôi cũng hàng trăm bài. Có bột mới gột nên hồ, chính em lại
là chất keo dính, bột hồ liên đới trong các bài thơ của anh viết tặng các cô
khác. Là những hình ảnh đẹp liêu trai, thiên thai, huyền du ảo mộng của ái tình
vu thần sơn cước thấp thoáng trong thơ anh là nhờ có em. Em là người yêu thực sự
tuyệt vời của anh ngoài đời chứ không phải chỉ có trong thơ như ông Hàn Mạc Tử,
anh sung sướng ngây ngất ôm hôn em một thân hình con gái đầy đặn khỏe mạnh như
vua Đường Minh Hoàng ngày xưa ôm hôn nàng Dương Qúy Phi, nhưng lão Hoàng ấy chỉ
là một ông già sắp xuống lỗ, còn anh là trai tráng hẳn hoi. Như Phù Sai ôm hôn
nàng Tây Thi dù cho phải mất nước cũng cam lòng.
Ngày đến chơi nhà thăm bố mẹ anh, ở một căn nhà lụp xụp không bằng cái gác
bếp nhà em. Em còn mua kẹo ngọt cho các em traicủa anh và tặng bố anh một chai rượu, mẹ anh thich ăn trầu thì em tặng
trầu xanh, cau tươi. Anh cũng vừa mới trải qua một cuộc tình dang dở đám cưới
không thành vì nhà gái thách cao quá. Em như một nàng tiên trên trời giáng xuống,
xinh đẹp như liêu trai trong bích câu kỳ ngộ. Bố mẹ anh, và mấy đứa em trai cảm
động vô cùng. Trong khi đó sở làm việc của mẹ anh có chiếu phim chiêu đãi và hai
vé mời, bố anh đưa cho hai đứa mình. Bố anh ngắm nghía thấy em đứng cao hơn
anh, ông ngưỡng mộ tủm tỉm cười và xem ra vui vẻ lắm. Rồi anh dẫn em đến thăm
nhà thằng bạn tên là H vì ngày xưa nó mưu trí bày ra kế cho anh say rượu để trí trá lừa bọn trong ban
chỉ huy đội và cô N về tội hôn không đúng lúc.
Anh đưa em đến nhà thằng H có ý khoe khoang với nó về em, có ý so sánh em
với N là một cô gái cùng học nghề của anh ngày xưa ở bên Đức, cho nó nhìn em
lác mắt ra mới thôi. Anh cao hứng rủ thằng H làm cuộc dong chơi đi xe máy ra
ngoại thành. Thằng H và em trai nó hình như cũng thấy ngại vì thấy anh hãnh diện
trở em ngồi sau lưng còn đánh võng trên đường phố như một anh hùng xa lộ. Vì có
một cô người yêu kiêu sa đẹp quá trời. Nó cứ lẽo đẽo theo sau, em phải cười nói
nhỏ vào tai anh. Anh H sao mà lờ đờ thế, không như anh như một con báo trên rừng
xanh.
Em rất yêu anh thấy dũng mãnh khỏe mạnh, lanh lợi, còn nói chuyện rất văn
chương tỏ ra hiểu biết về kim cổ đông tây, vào thăm nhà anh chỉ toàn là sách vở,
sách gì mà nhiều thế xếp thành hàng có thứ tự gáy sách chìa ra phía ngoài cho dễ
tìm đọc.
Bản tính anh hơi ngỗ ngược liều mạng, có lần chở em đi chơi giữa chiều 30
tết, qua ngả Ngã Tư Sở chạy về đường Láng thì gặp một chú cá vàng đứng chặn đòi
tiền mãi lộ, trong khi anh đi với tốc độ bình thường cả hai có mũ bảo hiểm đàng
hoàng nó còn hỏi chặn. Anh cho xe may từ từ tiến gần đến chỗ nó bỗng rú ga
phóng vọt đi, thằng công an đấm hụt và vội rút súng bắn, còn anh vừa chạy vừa
đánh võng, đạn bay chíu chíu trên đầu, em yêu của anh hết hồn ôm ghì chặt lấy
anh, anh phóng tuốt về nhà lại thản nhiên lấy xe đạp chở em đi chơi coi như
không có chuyện gì sảy ra.
Em là một cô gái thông minh cực kỳ, em có học vấn cao hiểu về con người
anh lắm, có lần em nói thật lòng là em rất sợ cái tính ướt át si tình của anh,
rồi một ngày nào đó anh sẽ dời xa em. Em bảo rằng: Anh đi Đức về mang một số tiền
của cũng chẳng là bao, miệng ăn núi lở, bố mẹ anh đã già rồi sống với đồng
lương hưu trí èo uột, đàn em nheo nhóc chả mấy chốc là sạch nhẵn. Mợ tậu sẵn
cho em một căn nhà, hứa là nếu em lấy chồng sẽ cho em căn nhà đó, em có chìa
khóa rồi mai mốt ta sẽ cùng đến xem nhà đó anh nhé. Anh khấp khởi mừng thầm một
thằng ba linh thôn nhà quê như anh bỗng nhiên vớ được một cô vợ quá hoàn hảo,
mũi dọc dừa đôi mắt huyền nhung đen, dong dỏng cao rất là phổng phao, anh nghĩ
bụng tướng này chắc là mắn đẻ lắm đây, sẽ sinh cho anh một đàn con hùng dũng…
Nhưng rồi sự đời lại chớ trêu đùa rỡn với số mệnh, anh lại được tổng cục
lao động đào tạo cho đi đông Đức học nghề may và lao động theo kiểu xuất cảng
lao nô. Anh rất yêu em, nhưng không muốn ở lại Việt Nam để ăn bám em, con cái
sinh ra để ông bà ngoại nuôi, bên nhà anh nghèo rớt mồng tơi, bố anh là sĩ quan
quân đội về hưu thì chỉ là cán bộ trung cấp tép riu. Thằng bạn cùng khóa học
nghề với anh bố nó làm viện kiểm soát thành phố tỏ ra khinh bố anh ra mặt, ông ấy
không thèm nói chuyện. Muốn sống ở Việt Nam anh phải là đảng viên, tuy ba đời
nhà anh đỏ từ đầu đến đít, ông nội, bố và các chú đều là đảng viên cả. Nếu như
ngày xưa thời vua chúa có các kỳ thi hương thị hội thi đình, người như anh theo
lề thói nho gia tề gia, trị quốc bình thiên hạ có thể theo đường cử nghiệp. Chứ
còn thời nay, phải là thành phần cơ bản con ông cháu cha cỡ như ủy viên trung
ương đảng chứ làng nhàng cũng chẳng ăn giải gì.
Tinh anh phiêu lưu thích mạo hiểm
vì cuộc sống kinh tế khó khăn có thể vào đường tù tội, ham viết lách muốn làm
văn sĩ cũng chẳng được viết gì cũng bị kiểm soát hạch sách, nên anh không thể
vì quá yêu em mà cam phận ở Việt Nam. Khi phong phanh nghetin trở lại Đức anh lại nhở đến cô gái tóc
huyền đen, đôi mắt to và anh mưu tính sẽ ở lại Đức dù cho là Đông Âu cộng sản rồi
có ngày họ sẽ thống nhất, may ra mình còn có tương lai.
Anh là một ngã si tình nhưng rất thủ
đoạn tinh khôn vô cùng, anh sẽ bỏ em trong danh dự. Anh đúng là một thằng hèn
giống như ông nhạc sĩ Tô Hải không có gan kết hôn với em và sống ở Việt Nam.
Anh biết nhà em rất nho giáo nền nếp lễ nghi, nên anh mới nghĩ ra mẹo vặt. Anh
trực tiếp đặt vấn đề kết hôn với mợ tức mẹ đẻ của em và anh biết bà cụ sẽ từ chối.
Vì chuyện kết hôn là việc lớn phải mai mối, hay cha mẹ cùng cấp đến nói chuyện,
mẹ em từ chối nói chuyên hôn nhân của con gái với anh là trúng mưu anh. Anh viện
cớ mẹ không đồng ý là anh dời bỏ em luôn. Anh rất thương em, khi em đưa ông chú
ruột đến nhà nói chuyện với bố mẹ anh thì anh lại bỏ đi lang thang các tỉnh với
một cô gái khác bảo là đi công chuyện làm ăn. Cảnh em đứng chặn đường nước mắt
dàn dụa nắm ghi đông xe máy anh đến bây giờ hình ảnh thê lương đó vẫn nằm
nguyên trong đầu anh, không thể nào quên được.
Hàng xóm láng giềng họ thấy chuyên thật là thương tâm họ định đánh cô gái Việt
Nam kia vì tội cướp chồng. Hoàn ơi! Anh rập đầu ngàn lạy hãy tha lỗi cho anh,
kiếp sau nếu còn được đầu thai làm người anh sẽ đền bù trả lại duyên tình cho
em gấp trăm gấp nghìn lần. Cũng bởi anh đầu thai nhầm thế kỷ mà sinh ra lắm
chuyện tang thương oan trái như vậy. Lúc nào cũng phải mưu mô tính toán thủ đoạn,
con người ta sống không thể thành thật với nhau. Cô gái Việt Nam kia trình độ
văn hóa rất cao đã từng qua các trường đại học ở nước ngoài khéo ăn khéo nói chạy
đi chạy lại các cửa để vận động cho anh được đi nước ngoài. Anh là kẻ mang tội
cả với hai em, anh thật là một thằng hèn luôn nghĩ đến tự do và lo cho cái thân
mình. Vì anh tuy là kẻ si tình lãng mạng nhưng lại lấy nước Đức là tương lai sự
nghiệp tiền đồ, là mục tiêu mục đích sống của đời mình phải bằng mọi giá đểđược sống ở đó. Vì nước Đức mà anh sẵn sàng
ném bỏ tất cả, kể cả viên ngọc quý là em.
Anh yêu em như vậy mà vẫn còn tính
toán sẵn sàng dời bỏ em. Vì xã hội đất nước ruồng bỏ anh, không cho anh có cơ hội
phát triển tự do theo đúng khả năng của anh, thì anh buộc phải ruồng bỏ em và
ruồng bỏ luôn cả đất nước Viêt Nam này mà không thèm sống ở đó nữa để đi tìm một
quê hương khác, bất cần cả nơi chôn rau cắt rốn.