Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2019

Thơ Tình Chùm Só 1090


Học Trò
họa thơ Hằng Lê: Người Thày
( thủ nhất thanh, độc vận)

Trò cần nhẫn nại tâm thầm lặng
Trò học thâm sâu tinh tấn lắng
Trò chẳng ham chơi lúc trẻ măng
Trò càng  hạnh phúc khi xuân nắng
Trò nhiều thiện qủa biếu chư tăng
Trò mải tọa thiền dâng hiến tặng
Trò dạo sân chùa dưới ánh trăng
Trò qùy trước Phật lòng trong trắng

Thơ Tình Chùm Số 1089


Tố Nam Hay Tố Nữ
cảm tác trái mít chỉ có hai múi

Mít này là mít Tố Nam
Phải đâu Tố Nữ mà ham ăn nhiều
Bổ ra chỉ có bấy nhiêu
Thẹn thùng hai múi liêu xiêu bướm hồng

Thơ Tình Chùm Số 1088


Thương Cảm
họa thơ Giang Hoa: Tuyệt Phẩm

Xót xa ai oán cuộc giao tranh
Chúa đã an bài chẳng thực hành
Trái cấm  tham ăn đời khổ tận
Địa đàng khát uống kiếp mưu sanh
Thủy hồng giận dữ cơn giông tố
Hối cải tâm linh mộng cổ hoành
Khéo vẽ kỳ tài thay vũ trụ
Nhân loài thương cảm tới cao xanh

Thơ Tình Chùm Số 1087


Đàn Đứt Dây Tơ
cảm xúc bài hát của Trần Thiện Thanh

Ngày xưa khi mới thương nhau
Nắm tay anh dặn trước sau vẹn tròn
Nguyện thề chung thủy sắt son
Đợi mùa hoa nở véo von giọng đàn

Thơ Tình Chùm Số 1086


 
Biển Động Ái Tình
cảm xúc nghe Hoàng Yến Bolero hát: Biển Tình

Hoàng liên tước hót ca biển rộng
Từ ngàn xưa xưa đánh động lòng tôi 
Trái tim xao xuyến bồi hồi 
Rưng rưng ngấn lệ nổi trôi bọt bèo 

Thơ Tình Chùm Số 1085


Khát Khao
đồng cảm với thơ Hiền Châu: Nửa Đêm Giăng Lưới

Bềnh bồng mây gió lang thang     
Thuyền nan giăng lưới hỡi nàng tiên nga   
Cua càng tám cẳng thiết tha
Cá tôm rỡn sóng mặn mà ham chơi      

Thơ Tình Chùm Số 1084


Sợi Tơ Đào Xa Xôi
cảm xúc thơ Như Lan Hương: Mong Manh

Em cứ hỏi nhưng em đừng đợi
Sợi tơ đào chới với xa xôi
Màn đêm phủ kín núi đồi
Côn trùng dóng dả bồi hồi xốn xang

Thơ Tình Chùm Số 1083


Cà Mau Hoài Vọng
cảm xúc bài hát của Thanh Sơn

Ta về thăm tỉnh Bạc Liêu
Non xanh nước biếc phiêu diêu cánh cò
Vẳng nghe tiếng hát điệu hò
Thuyền ai thổn thức nhỏ to mặn nồng

Thơ Tình Chùm Số 1082


Sơn Thủy Hữu Tình
cảm xúc bài hát của Văn Phụng: Bên Lưng Đèo

Hoàng hôn hồng tím đồi thông
Mây bay hạc trắng bềnh bồng trăng mơ
Rừng sâu thác nước đợi chờ
Chim sa vách đá lờ đờ cá tôm

Thơ Tình Chùm Số 1081



Mộng Tương Phùng
ngẫu hứng từ tấm hình

Như Lan Hương, mắt lim dim
Say màu áo trắng trái tim thắm hồng
Bướm hoa dìu dặt non bồng
Tao đàn hội ngộ mây rồng hẹn nhau

Thơ Tình Chùm Số 1080


Cơn Mưa Nát Lòng
cảm xúc bài hát của Văn Phụng

Ngập ngừng ướt đẫm bờ mi
Mưa trên đường phố im lìm không gian
Đêm khuya day dứt cung đàn
Từ nay đôi ngả ngút ngàn thông reo

Thơ Tình Chùm Số 1079


Đêm Xuân Sầu Thảm
cảm xúc bài hát của Anh Việt Thu: Trong Cuộc Tình Sầu

Rằng ai đó giao thừa say đắm
Riêng lòng em buồn thảm xót xa
Anh đi muôn dặm quan hà
Nghìn trùng dang dở ta bà khổ đau

Thơ Tình Chùm Số 1078


 
Tôi Yêu Nàng Ca Sĩ
cảm xúc nhạc Vũ Chương & Minh Kỳ

Đời nghệ sĩ lang thang dâu bể
Kiếp cầm ca bao kẻ mua vui
Phòng trà tiếng hát ngậm ngùi
Cung đàn ly biệt sụt sùi trần ai

Thơ Tình Chùm Số 1077


Bao Giờ Ta Sẽ Gặp Nhau
trả lời thơ Nga Thi Hau

Hỡi em gái quê miền Định Hóa
Mùa cải ngồng những đóa hoa xinh
Bao giờ hai đứa chúng mình
Chợ Chu kèn thổi rung rinh bướm đào

Thơ Tình Chùm Số 1076


Cát Bụi Trần Ai
cảm xúc bài hát của Anh Việt Thu: Cuốn Theo Chiều Gió

Cơn gió cuốn đất trời ảm đạm
Đường ngập bùn buồn thảm quê ta
Mênh mênh sóng nước hải hà
Chim không chỗ đậu cửa nhà xác xơ

Thơ Tình Chùm Số 1075


Xuân Đến Rồi
cảm xúc bài hát của nhạc sĩ NNN: Chúc Phúc Mùa Xuân

Cành đào trổ nụ xuân sang
Mưa hòa gió thuận đồng vàng thế gian
Ông bà cha mẹ chứa chan
Đàn chim én lượn hân hoan rộn ràng

Thơ Tình Chùm Số 1074


Nụ Hôn Của Tôi
cảm xúc bài hát của Antoneus Maximus: Đánh Thức Tầm Xuân

Hãy thức dậy chiều xuân chúm chím
Cánh bướm xinh màu tím đồi sim
Mạch tương róc rách mải tìm
Suối trăng thục nữ lim dim mắt huyền

Thơ Tình Chùm Số 1073


Tuổi Hoa Niên
cảm hứng với Hiền Châu: Mọi Người Lo Tiễn Tết

Người thục nữ hoa niên chín mọng
Bướm ong vờn mong ngóng trái xuân
Dập dìu sóng biển tần ngần
Thuyền mây đưa tiễn bần thần ngẩn ngơ

Thơ Tình Chùm Số 1.072


Nhân Tình Ấm Lạnh
họa thơ Trần Mộng Vy: Tình Đời Bạc Bẽo

Ấm lạnh nhân tình mãi đảo trao
Lòng băng thế thái giọt ngâu trào
Dân gian bạc bẽo năm gà hỏi
Thiên hạ dửng dưng mậu tuất chào
Sĩ tử nôn nao tìm đỉnh giáp
Thuyền quyên xao xuyến gặp trăng sao
Bướm hồng nũng nịu thơ lầu hạc
Dẫn mộng chàng Sinh bẻ khóa vào.

Thơ Tình Chùm Số 1.071


Đợi Ngày Cưới Em
cảm xúc bài hát của Bảo Thu: Cho Tôi Được Một Lần

Tháng ngày đợi trở về làng cũ
Bướm trắng bay tu hú gọi hè
Dòng sông soi bóng hàng tre
Trăng thơm mái tóc tiếng ve sầu đàn

Thơ Tình Chùm Số 1070


Mùa Xuân Nhung Nhớ
viết tặng Hiền Châu xuân Mậu Tuất

Điệp hồ nơi ấy buông rèm
Xuân vui Mậu Tuất chiều thèm Giáng Tiên
Mạch tương róc rách đào nguyên
Dấu chân Từ Thức lạc miền du ca

Thơ Tình Chùm Số 1069


Mai Đào Chim Chóc
họa thơ Phi Anh: Cung Chúc Tân Xuân

Khai bút họa thơ cánh bướm vàng
Nhớ thời Trưng Nữ mộng đài trang
Sĩ tử hào hoa dòng lịch sử
Giai nhân lịch thiệp mực tào khang
Giáng Tiên thuớ trước cung đàn hạc
Từ Thức ngày nay võ thuật sàng
Thế cuộc bể dâu còn thổn thức
Mai đào chim chóc gió mây sang

Thơ Tình Chùm Số 1068


Phu Thê Giao Bái
thơ đối đáp với bài“ Em Không Dám“ của Mộng Vy

Thuyền trăng cánh hạc ngao du
Quản chi sóng bạc xuân thu đợi chờ
Trúc mai xin chớ hững hờ
Kiếp nào giao bái dây tơ cát đằng

Thơ Tình Chùm Số 1067


Xuân Mậu Tuất Nhớ Hiền Châu

Tình vạn dặm thiết tha trân qúy
Chuốc chén say túy lúy cuồng ca
Giao thừa tiếng pháo vang xa
Mừng năm Mậu Tuất ngân nga giọng đàn

Thơ Tình Chùm Số 1066


Ngọc Lam Kiều
cảm hứng thơ Hiền Châu: Nhu Nhú Chồi Non

Yến oanh riu rít mầm non
Nụ mai hé mở môi son khen thầm
Phất phơ hàng dậu bóng dâm
Bướm hoa dan díu đầm đầm giọt sương

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1065



Cảnh Đời Mộng Du
Ngẫu hứng với Hiền Châu

Làng phây vẫn nhớ tới em
Tìm xuân thục nữ buông rèm lả lơi
Hồn thơ lạc nẻo chân trời
Trữ La tắm mát nụ cười gió mây

Thơ Tình Chùm Số 1064


Bạn Tình Ơi!
cảm hứng bài hát của Hoàng Thi Thơ: Đám Cưới Trên Đường Quê

Bạn tình ơi! Gió mênh mang
Pháo xuân đưa tiễn bao nàng qua sông
Vu quy ngây ngất bềnh bồng
Hoa cài mái tóc lấy chồng phương xa

Thơ Tình Chùm Số 1063


Cơm Mẹ Nấu
viết tặng Hoàng Yến Bolero

Cơm mẹ nấu rau dưa đạm bạc
Chan bát canh tình hạc nghĩa cò
Vẳng nghe tiếng hát câu hò
Cù lao chín chữ chăm lo sớm chiều

Thơ Tình Chùm Số 1062


Ai Có Hay Xuân Mậu Tuất
viết tặng Hoàng Yến Bolero

Xuân Mậu Tuất cuốn vòng mây trắng
Ong bướm sầu em vắng bóng anh
Phương trời hoàng yến bay nhanh
Then cài cửa đóng buông mành chẳng vui

Thơ Tình Chùm Số 1061


Hỏi Người Tri Kỷ
viết tặng Hiền Châu

Chơi phây đâu phải vì lai
Cần chi hờ hững hương lài thoảng bay
Dịu dàng chuốc chén men say
Hỏi người tri kỷ chẳng hay thế nào?

Trường Sơn


Rất cảm động thi sĩ Thanh Hoàng đã gửi tặng tôi bài thơ. Cảnh rừng núi Tây Nguyên hùng vĩ, là nơi chôn nhau cắt rốn cho 100 đưá con sinh ra cùng chung một bọc cuả Mẹ Âu Cơ. Theo trí tưởng tượng cuả những tâm hồn thi sĩ thì những mớ nhau đó đã hoá thành đồng, nhôm, than đá v.v…thành tài nguyên để lại, thành của hồi môn cho những đưá con nghèo Việt Nam. Tuy sự thật ông Lạc Long Quân và bà Âu Cỏ chỉ là một câu chuyện bịa, một truyền thuyết trong tác phẩm văn hoc mà tác giả hư cấu ra mà thôi, như nhà văn Ngô Thừa Ân bên Tàu viết truyện Tây Du Ký vậy.  Là người Việt Nam văn minh có kiến thức ta không nên quá tin vào câu chuyện tổ tiên ta thần thánh quái gở như vậy. Con người là linh thể của tạo hóa và Thiên Chúa, chứ đâu có phải là yêu quái một người đàn bà sinh ra cái bọc có 100 quả trứng như trứng gà trứng vịt vậy để gọi nhau là đồng bào ?  Truyện này có trong tác phẩm văn học Lĩnh Nam Chích Quaí ? Do một danh sĩ đời nhà Trần là ông Trần Thế Pháp soạn ra. Ta hãy tin tổ tiên ta theo lịch sử đáng tin cậy khởi đầu là ông An Dương Vương xây thành Cổ Loa, sau là Triệu Đà ...Ngày nay người cộng sản lợi dụng chữ đồng bào khúc ruột ngàn dặm để moi tiền người Việt tỵ nạn.

Nhớ Lại Những Vần Thơ Đầu Tay


Vào những năm 2006, 2007 khi tôi chưa biết cách lập facebook và viết blog, tôi hay lang thang trên mạng đọc thơ của thiên ha. Vô tình tôi vào trang web của anh Trần Trung Đạo để đọc văn thơ. Làm thơ cũng là một thú vui để trẻ hóa tâm hồn, có lẽ sẽ làm cho ta bớt đi những nếp nhăn trên mặt, mỉm cười nhiều hơn nhăn nhó. Lu Hà tôi muốn mình luôn trẻ trung yêu đời, Lu Hà không phải anh hàng thịt, trái tim thơ không thể sẻ làm đôi. Nghe nói còn tệ nạn nực cười làm thơ thôi phải xin giấy phép, làm thơ trong khuân khổ pháp luật, chỉ được phép ca ngợi, thơ không được rên rỉ khóc lóc yêu thương.

Thơ Tình Chùm Số 1060


Mùa Đông Chia Ly
cảm hứng thơ Nguyễn Kim: Sương Lạnh Chiều Đông

Chiều đông năm ấy lang thang
Sương rơi thấm áo ngỡ ngàng hoang xơ
Đường đi hai ngả bơ vơ
Hàng thông lã chã hững hờ giọt châu

Thơ Tình Chùm Số 1059


Đêm Huyền Diệu
cảm hứng bài hát của Từ Vũ: Gái Xuân

Đào mận nở hỡi em gái nhỏ
Vườn xuân hoa sáng tỏ trăng soi
Xôn xao cá nước mặn mòi
Sông Vân thấp thoáng nụ cười Tây Thi

Thơ Tình Chùm Số 1058



Thổn Thức
họa thơ Phi Anh: Bóng Ai

Đom đóm chập chờn thấp thoáng ai
Cung nga ảm đạm cuối thôn đoài
Ăn sương tiếng quạ buồn thê thảm
Khóc gió cười mây hận tuyết mai
Bạn hữu xa gần còn mấy kẻ
Chinh nhân dặm thẳm chốn trần ai
Mộng hồn thổn thức dư dòng lệ
Tỉnh dậy bơ vơ nhớ gót hài

Thơ Tình Chùm Số 1057


Cảnh Ngộ Khác Nhau
họa thơ Giang Hoa: Buồn

Thi nhân tự cổ vốn say trăng
Dốc cả bầu tiên với ả Hằng
Chú Cuội nằm co râu tóc bạc
Anh Hà gối hạc gió mây giăng
Trần gian vui thú vườn thơ nhạc
Thượng giới buồn thiu gác tía vàng
Bốn bể quan hà ai chẳng muốn
Giang Hoa mơ mộng ngắm sao băng

Thơ Tình Chùm Số 1056


Hồn Trinh Sầu Thảm
cảm hứng thơ Vũ Hoàng Chương: Ý Đàn

Nghe réo rắt thu gìa mơ đắng
Dòng suối thơ thức trắng đêm nay
Người xưa ngọn gió heo may
Cung sầu vực thẳm lắt lay nỗi niềm

Thơ Tình Chùm Số 1055


Mộng Tỉnh Say
họa thơ Tản Đà: Về Quê Cảm Tác

Thấp thỏm về quê cánh vạc bay
Thân cò rũ rượi ở nơi đây
Dòng sông cồn cát phù sa đổ
Rừng cọ vực sâu lá rụng đầy
Tài tử thanh tân buồn não nuột
Nghệ nhân tao nhã luống sầu cay
Bút hoa ân ái đành ly biệt
Hơn chục năm rồi mộng tỉnh say.

Thơ Tình Chùm Số 1054



Bạc Mệnh Hồng Nhan
họa thơ Tản Đà: Thúy Kiều Hầu Rượu Hồ Tôn Hiến

Chiêng trống sông tiền chảo nóng ran
Họ Hồ tráo trở đóa xuân tàn
Nàng Kiều bạc mệnh tình buông thả
Tro cốt thương hồn chén rượu quan
Minh tướng xót chi đời thục nữ
Khốn thay vùi dập liễu đào nhan
Nấm mồ giun dế không nhang khói
Sóng vỗ nghìn thu nức nở đàn.

Thơ Tình Chùm Số 1053


Linh Hồn Mỵ Ê
cảm xúc thơ Tản Đà: Tâm Sự Nàng Mỵ Ê

Mỵ Ê tuẫn tiết thờ chồng
Chàng đi phận thiếp má hồng kể chi
Trúc mai rạng liễu xanh rì
Đồ Bàn phá hủy thầm thì biệt ly

Thơ Tình Chùm Số 1052


Xin Được Ở Rể
cảm hứng thơ Tản Đà: Hỏi Vợ

Bỗng dưng nghĩ vẩn nghĩ vơ
Lòng riêng cảm khái viết thơ hỏi trời
Dân gian ân ái nợ đời
Bấy nhiêu chưa đủ lệ rơi đôi hàng

Thơ Tình Chùm Số 1051


Chiếc Lá Thu Vàng
cảm hứng thơ Tản Đà: Gío Thu

Từ đâu trận gió thu phong
Lá vàng rơi rụng còn mong mỏi gì
Trúc mai hàng xóm thầm thì
Thiếp chàng ly biệt xầm xì yến oanh

Luận Về Tình Yêu Phần 28


Bàn luận với Angela Nguyen

-Angela: Em thấy anh rất lãng mạng chắc chắn anh đã có mối tình để khắc cốt ghi tâm mà không thành?

-Lu Hà:  Anh là kẻ đa sầu lãng tử, con sói già đơn độc trong rừng hoang, con dê rừng chánh hiệu Viêt Nam bên bờ suối chờ con nai tơ vàng đạp lên lá mùa thu, một tên cướp biển sầu muộn ái tình, một kẻ phiêu liêu mộng tưởng tới cảnh giới hoan lạc vô thức không kiểm soát nổi, mộng du đêm thoát tục bích câu kỳ ngộ để làm thơ

Luận Về Tình Yêu Phần 27


Quan Niệm Về Mối Tình Đầu Của Lu Hà

Xin Đừng Xa Lạ
Tri ân thi sĩ Lu Hà bài thơ 8 chữ của Lương Cẩm Quyên

Giữa mênh mông tìm bóng tình chân thật
Nghe lạc loài một ảo ảnh chông chênh
Em chìm sâu trong mắt bão lênh đênh
Anh nỗi nhớ cõi mơ hồn đày đọa

Luận Về Tình Yêu Phần 26


Tình Yêu Và Chiếm Đoạt
Từ khi Chúa sinh ra loài người thì đã có tình yêu. Bắt đầu từ hai người đầu tiên là chàng Adam và nàng Eva. Họ yêu nhau và thích nhau, không những chỉ vì lẻ loi đơn độc trong khu vườn mênh mộng của Chuá và họ cần có nhau. Họ đã khám phá ra nhau sự khác biệt của bộ phận sinh dục. Họ thử cho hai cái khác biệt đó sát lại gần nhau và họ đã tìm ra sự thú cảm. Tình yêu phải có thú cảm, bổn phận người đàn bà phải tạo cho người đàn ông hứng thú, và sự trong trắng nguyên vẹn để hiến dâng. Nếu không phải có sự cảm thông bao dung đồng điệu giữa hai tâm hồn. Người đàn ông ngược lại cũng tạo cho ngươì đàn bà một niềm an ủi, đáng tin cậy và biết bảo vệ tôn trọng ngươì mình yêu.

Thợ Nhồi Sọ


Ông Hồ Ngọc Đại theo tôi không phải là giáo sư hay nhà giáo dục sư phạm quái gì hết. Ai đó còn gọi ông ta là thày Đại là nhầm lẫn, nên gọi ông ta là công nhân nhồi sọ, hay thợ nhồi sọ giống như các nghề thợ nề, thợ đổ bê tông, thợ đổ thùng móc cống v.v...

Bởi cớ sao?

Bởi vì qua xem một vài băng clip, tôi thấy ông ấy nổ quá, nói năng như một kẻ cuồng ngôn loạn trí. Triết gia Paul Nguyễn Hoàng Đức cũng phản đối gay gắt khi ông Đại nói một câu quá ngu xuẩn: “Con người là tế bào của xã hội“

Nhạc Thơ Cát Bụi Cuộc Đời


-Nguyễn Viết Thu: Trích đoạn Nhật Ký nói về tuổi thơ cơ cực của ca nhạc sĩ Lý Kiến Hào gửi vào trang thi sĩ Lu Hà.
Nhật ký viết về cuộc đời tôi, ca nhạc sĩ Lý Kiến Hào. Tôi tên thật là Nguyễn Viết Thu sinh năm 1985 nguyên quán Quảng Bình sinh ra tại Bình Phước, lúc nhỏ vì gia đình nghèo nên nửa buổi học nửa buổi phải đi lượm từng cục sắt để bán kiếm tiền đong gạo năm lên 10 tuổi thì cha tôi không may đả bị bệnh và căn bệnh hiểm nghèo đã cướp đi sinh mạng, khi mẹ tôi đã bán hết tất cả để chạy chữa nhưng vẫn không qua được và từ đó một người vợ mất chồng vĩnh viễn một người con thiếu đi tình thương của cha, gia đình tôi đã lâm vào hoàn cảnh bế tắc lúc đó một mình mẹ tôi không thể lo hết cho tôi và các em nhỏ, mẹ tôi đã quyết định cho tôi đi ở đợ cho người ta hai năm và đã ký giấy hợp đồng , nhằm mục đích phụ mẹ tôi để g,iúp đỡ các em trong khi thiếu thốn bữa đói bữa no.

Một Thực Tế Phũ Phàng


Tôi không đồng ý với lời trách móc của cô Ngọc Đặng làm việc tại công ty bảo hiểm tài chính và sức khỏe nào đó với ca nhạc sĩ Nguyễn Thu tức Lý Kiến Hào

-Ngọc Đặng: “Thành thật rất đồng cảm với bạn trước hoàn cảnh này. Phải chi trước khi rủi ro ập đến với gia đình, mà bạn có tham gia bảo hiểm tài chính và sức khỏe thì mọi thứ giờ đã được bảo hiểm thay bạn gánh lấy trách nhiệm nặng nề như hiện giờ . Hichic“

Luận Về Tình Yêu Phần 25


Say Mê Và Mù Quáng

Con người ta sinh ra có thứ bậc hẳn hoi. Có người thanh cao quân tử, có kẻ hèn mọn tiểu nhân. Người ta bảo: Cha mẹ sinh con trời sinh tính. Cũng cùng một cha mẹ sinh ra mà anh em trong nhà mấy khi đã giống tính nhau. Trong xã hội biển người mênh mông tìm được một người yêu, một người bạn đời hợp với tính nết cuả mình hoặc thông minh nhạy cảm mà hiểu được lòng mình thật khó vô cùng.

Luận Về Tình Yêu Phần 24


 Tình Yêu Và Định Mệnh

Chính tôi cũng không thể nào ngờ, khi đã bước sang tuổi ngũ thập nhi tri thiên mệnh, thì tôi lại tấp tểnh học làm thơ và viết văn. Chính bởi vì cuộc đời tôi có nhiều trầm luân trôi nổi trên trường đời và trường tình. Ý định này đã có từ 10 năm nay. Nếu không viết lách được gì hoá ra bao nhiêu sôi nổi, yêu thương, đắng cay , tủi nhục, oan ức, uất hận …cả một thời trai trẻ và cả cuộc đời đầy biến cố đau thương, oanh liệt, bất công mà người đời gây ra cho tôi trở nên phí hoài vô nghĩa.

Luận Về Tình Yêu Phần 23


Tình Yêu Và Linh Cảm

Tôi đã làm hàng loạt thơ tình, mô tả lại những mối tình của tôi trên bước đường hành hương, đầy khổ aỉ trầm luân trên cõi đời này. Họ là những người con gái có những cá tính và cách biểu lộ tình cảm khác nhau. Nhưng phần lớn họ đều yêu tôi và thích tôi bằng cảm giác, một thứ ngôn ngữ không lời cuả trái tim chứ không phải nghe tôi nói những lời hay ý đẹp. Người con gái nào xinh đẹp và càng nhạy cảm thông minh bao nhiêu thì lại càng làm cho tôi nhớ nhung sầu khổ bấy nhiêu.

Luận Về Tình Yêu Phần 22


Tình Yêu Và Lý Trí

Người bình thường sinh ra đến tuổi thì lấy vợ lấy chồng. Sau khi trải qua những cuộc lưạ chọn tìm ra người mà mình thích hoặc do số phận hoàn cảnh đưa đẩy mà họ kết hôn với nhau, rồi sinh con đẻ cái. Tình yêu vợ chồng sẽ thay thế dần cho tình yêu con cái, quan hệ vợ chồng chỉ còn lại là chữ nhân nghĩa ân tình ơn huệ. Lý trí đã thắng thế, họ chỉ còn biết lo toan làm giàu kiếm thật nhiều tiền để vợ chồng con cái trong gia đình hưởng dụng.

Luận Về Tình Yêu Phần 21


Tình Yêu Và Cuộc Sống

Con người và con vật đều muốn sống và có tình yêu. Loài vật tuy trí tuệ có kém xa với loài người nhưng chúng cũng tình cảm lắm chẳng khác chi loài người chúng ta. Có lần đi thăm vườn bách thú, tôi quan sát bầy khỉ thấy cảnh con khỉ mẹ ôm con sao mà thương cảm vô cùng. Khi có tiếng động thì nhanh như chớp mấy con khỉ đực nhảy vụt lên bao quanh con cái, có ý bảo vệ hai mẹ con. Haha thì ra phản sạ tình thân bảo vệ giống nòi của loài khỉ rất tốt, tuy chúng không có ý thức tại sao phải bảo vệ con khỉ cái và đàn khỉ con. Chúng sống hòa bình nhường nhịn không tranh chấp ghen tỵ nhau như loài người. Chả thế mà ông Mác mơ ước loài người nhanh trở lại bình đẳng như loài khỉ? Nhưng tiếc rằng những con khỉ thuần hoá này sống rất no đủ bằng tiền quyên góp của khách thập phương, cũng giống như nguyên thủ các nước cộng sản nghèo đói vẫn ôm cặp đi xin tiền viện trợ cuả các nước tư bản giàu có hòng cứu vãn hàng triệu dân sắp hoá khỉ của mình. Coi bộ muôn loài xúc vật tuy không nói được, không có ngôn ngữ nhưng chắc hẳn chúng cũng có cảm giác tình yêu như con người?

 Ra thế loài người đã được đặc ân của Thiên Chuá hay Thượng Đế mà có ngôn ngữ và trí tuệ. Tình yêu là sản phẩm cuả ngôn ngữ, cuộc sống là sản phẩm ân huệ của tạo hóa. Cuộc sống mà không có tình yêu đôi lứa thì chỉ mới giới hạn của loài cầm thú ăn hang ở lỗ như cảnh mấy con khỉ đực nhảy vội lên để bảo vệ con khỉ cái.?

Cái kiểu tình yêu giai cấp, bầy đàn đó mà người cộng sản ca ngợi, là chỉ mỵ dân chia rẽ tình cha con, mẹ con cốt nhục, tình vợ chồng, họ hàng máu mủ và tình nam nữ luyến ái yêu thương nhau. Ngôn ngữ trí tuệ quan trọng biết chừng nào nhờ đó mà loài người trở nên giàu có no đủ và văn minh. Thơ văn là đầu tầu của ngôn ngữ, nhờ đó mà thúc đẩy xã hội tiến lên.

Chính vì thấy cái tầm quan trọng sống còn nhờ thơ văn mà tôi học làm thơ và viết văn. Trước hết cho tôi được giải toả những nhớ thương u buồn, được bày tỏ tâm tư của mình với đời, phê phán cái xấu tìm kiếm những vẻ đẹp của chân thiện mỹ. Tôi làm thơ như những đợt sóng thủy triều, những luồng cảm xúc dồn dập xô đẩy nên cũng chẳng có thời gian đọc lại hay soát lại mình có tất cả bao nhiêu bài thơ hoàn toàn từ ngẫu hứng tình cảm xúc cảm cá nhân nội tại dồn nén mà tuôn trào ra như cốc nước tràn ly. Tôi không có ý thức thuần túy về giai cấp cứ phải làm thơ cho giai cấp mình đọc. Đối với tôi chỉ có một giai cấp duy nhất đó là loài người, tình người để phân biệt với các giai tầng chim muông thú vật khác.

Các bạn cũng yêu thơ như tôi, nên tôi mở máy tính tiện bài nào thì gửi bài ấy, nhưng đây là mục thơ tình tôi viết về chủ đề“ Em Đã Lấy Chồng“, nên tôi chọn những bài thích hợp gửi cho các bạn để chúng ta cùng chia sẻ. Hoàn là một người con gái mà tôi yêu ngày xưa, kiếp này em hãy tha lỗi cho anh, anh đã phụ tình em. Anh cũng chẳng dấu tên em làm gì. Em cũng là một nhân tố quan trọng để buộc anh dời bỏ Viẹt Nam. Tôi quen Hoàn vào một buổi chiều trên bờ hồ Gươm trên một ghế đá cùng một cô bạn gái. Còn tôi với một thằng bạn cũng học nghề ở Đức mới về, tôi đứng trên bờ hồ dùng những viên sỏi ném thia lia tạo thành những lớp sóng dập dờn dồn đuổi nhau, rất thú vị. Hai cô cười khúc khích nói bâng quơ thời buổi này vẫn có người lớn đầu sắp làm bố trẻ con mà vẫn chơi nghịch như vây. Tôi ngoảnh lại nhìn hai cô nhã nhặn trả lời tôi đang suy tư đấy chứ. Hai cô có thấy không, những lớp sóng lăn tăn do hòn đá trong tay tôi tạo ra như một cuộc dồn đuổi của ái tình. Thế là chúng tôi quen nhau, tôi tầm vóc  trung bình rất thích Hoàn một cô gái dong dỏng cao, có thể xếp vào loại chân dài. Còn anh bạn tôi cao to như hộ pháp lại thích cô gái mập lùn. Nói chuyện trăng gió trời biển hoa lá cành chán thì chúng tôi ra về, bốn cái xe đạp băng băng  qua nhừng khu phố như ô bàn cờ tiến thẳng về phố Huế. Đến trước cứa trường đạị học Bách khoa  thì Hoàn dừng xe chỉ nhà em kia kìa. Chúng em rất cám ơn hai anh đã đưa chúng em về, bữa nào rảnh rỗi anh ghé qua chơi. Hoàn là một cô gái Hà Nội chánh hiệu con nai vàng, nhà có cửa hàng buôn bán, đại để là khá giàu có chứ không như bố mẹ tôi phải ở một căn hộ tập thể diện tích chưa đầy 70 mét vuông. Anh xin phép Hoàn cứ lấy tên thực của em việc gì phải dấu diếm che đậy ? Nào ai sẽ làm tổn hại đến em, câu chuyện tình này là câu chuyện thật anh muốn viết thành văn chương để lại cho muôn đời con cháu. Ví như các cô người yêu của ông Hàn Mạc Tử như Mộng Cầm, Kim Cúc, Thương Thương v. v.. đó sao.

Các cô đó làm nên tài năng và hồn thơ Hàn Mạc Tử, thì chính em cũng là một trong các cô gái làm nên hồn thơ của anh. Anh có vợ, yêu vợ thương con nhưng em cũng là một hoàng hậu trong tháp ngà thơ ca của anh. Tuy anh không viết nhiều về em, hình như chỉ có bốn năm bài thơ, trong khi đó các cô khác chỉ quen biết trên mạng facebook thôi cũng hàng trăm bài. Có bột mới gột nên hồ, chính em lại là chất keo dính, bột hồ liên đới trong các bài thơ của anh viết tặng các cô khác. Là những hình ảnh đẹp liêu trai, thiên thai, huyền du ảo mộng của ái tình vu thần sơn cước thấp thoáng trong thơ anh là nhờ có em. Em là người yêu thực sự tuyệt vời của anh ngoài đời chứ không phải chỉ có trong thơ như ông Hàn Mạc Tử, anh sung sướng ngây ngất ôm hôn em một thân hình con gái đầy đặn khỏe mạnh như vua Đường Minh Hoàng ngày xưa ôm hôn nàng Dương Qúy Phi, nhưng lão Hoàng ấy chỉ là một ông già sắp xuống lỗ, còn anh là trai tráng hẳn hoi. Như Phù Sai ôm hôn nàng Tây Thi dù cho phải mất nước cũng cam lòng.

Ngày đến chơi nhà thăm bố mẹ anh, ở một căn nhà lụp xụp không bằng cái gác bếp nhà em. Em còn mua kẹo ngọt cho các em trai  của anh và tặng bố anh một chai rượu, mẹ anh thich ăn trầu thì em tặng trầu xanh, cau tươi. Anh cũng vừa mới trải qua một cuộc tình dang dở đám cưới không thành vì nhà gái thách cao quá. Em như một nàng tiên trên trời giáng xuống, xinh đẹp như liêu trai trong bích câu kỳ ngộ. Bố mẹ anh, và mấy đứa em trai cảm động vô cùng. Trong khi đó sở làm việc của mẹ anh có chiếu phim chiêu đãi và hai vé mời, bố anh đưa cho hai đứa mình. Bố anh ngắm nghía thấy em đứng cao hơn anh, ông ngưỡng mộ tủm tỉm cười và xem ra vui vẻ lắm. Rồi anh dẫn em đến thăm nhà thằng bạn tên là H vì ngày xưa nó mưu trí bày ra kế  cho anh say rượu để trí trá lừa bọn trong ban chỉ huy đội và cô N về tội hôn không đúng lúc.

Anh đưa em đến nhà thằng H có ý khoe khoang với nó về em, có ý so sánh em với N là một cô gái cùng học nghề của anh ngày xưa ở bên Đức, cho nó nhìn em lác mắt ra mới thôi. Anh cao hứng rủ thằng H làm cuộc dong chơi đi xe máy ra ngoại thành. Thằng H và em trai nó hình như cũng thấy ngại vì thấy anh hãnh diện trở em ngồi sau lưng còn đánh võng trên đường phố như một anh hùng xa lộ. Vì có một cô người yêu kiêu sa đẹp quá trời. Nó cứ lẽo đẽo theo sau, em phải cười nói nhỏ vào tai anh. Anh H sao mà lờ đờ thế, không như anh như một con báo trên rừng xanh.

Em rất yêu anh thấy dũng mãnh khỏe mạnh, lanh lợi, còn nói chuyện rất văn chương tỏ ra hiểu biết về kim cổ đông tây, vào thăm nhà anh chỉ toàn là sách vở, sách gì mà nhiều thế xếp thành hàng có thứ tự gáy sách chìa ra phía ngoài cho dễ tìm đọc.

Bản tính anh hơi ngỗ ngược liều mạng, có lần chở em đi chơi giữa chiều 30 tết, qua ngả Ngã Tư Sở chạy về đường Láng thì gặp một chú cá vàng đứng chặn đòi tiền mãi lộ, trong khi anh đi với tốc độ bình thường cả hai có mũ bảo hiểm đàng hoàng nó còn hỏi chặn. Anh cho xe may từ từ tiến gần đến chỗ nó bỗng rú ga phóng vọt đi, thằng công an đấm hụt và vội rút súng bắn, còn anh vừa chạy vừa đánh võng, đạn bay chíu chíu trên đầu, em yêu của anh hết hồn ôm ghì chặt lấy anh, anh phóng tuốt về nhà lại thản nhiên lấy xe đạp chở em đi chơi coi như không có chuyện gì sảy ra.

Em là một cô gái thông minh cực kỳ, em có học vấn cao hiểu về con người anh lắm, có lần em nói thật lòng là em rất sợ cái tính ướt át si tình của anh, rồi một ngày nào đó anh sẽ dời xa em. Em bảo rằng: Anh đi Đức về mang một số tiền của cũng chẳng là bao, miệng ăn núi lở, bố mẹ anh đã già rồi sống với đồng lương hưu trí èo uột, đàn em nheo nhóc chả mấy chốc là sạch nhẵn. Mợ tậu sẵn cho em một căn nhà, hứa là nếu em lấy chồng sẽ cho em căn nhà đó, em có chìa khóa rồi mai mốt ta sẽ cùng đến xem nhà đó anh nhé. Anh khấp khởi mừng thầm một thằng ba linh thôn nhà quê như anh bỗng nhiên vớ được một cô vợ quá hoàn hảo, mũi dọc dừa đôi mắt huyền nhung đen, dong dỏng cao rất là phổng phao, anh nghĩ bụng tướng này chắc là mắn đẻ lắm đây, sẽ sinh cho anh một đàn con hùng dũng…

Nhưng rồi sự đời lại chớ trêu đùa rỡn với số mệnh, anh lại được tổng cục lao động đào tạo cho đi đông Đức học nghề may và lao động theo kiểu xuất cảng lao nô. Anh rất yêu em, nhưng không muốn ở lại Việt Nam để ăn bám em, con cái sinh ra để ông bà ngoại nuôi, bên nhà anh nghèo rớt mồng tơi, bố anh là sĩ quan quân đội về hưu thì chỉ là cán bộ trung cấp tép riu. Thằng bạn cùng khóa học nghề với anh bố nó làm viện kiểm soát thành phố tỏ ra khinh bố anh ra mặt, ông ấy không thèm nói chuyện. Muốn sống ở Việt Nam anh phải là đảng viên, tuy ba đời nhà anh đỏ từ đầu đến đít, ông nội, bố và các chú đều là đảng viên cả. Nếu như ngày xưa thời vua chúa có các kỳ thi hương thị hội thi đình, người như anh theo lề thói nho gia tề gia, trị quốc bình thiên hạ có thể theo đường cử nghiệp. Chứ còn thời nay, phải là thành phần cơ bản con ông cháu cha cỡ như ủy viên trung ương đảng chứ làng nhàng cũng chẳng ăn giải gì.

 Tinh anh phiêu lưu thích mạo hiểm vì cuộc sống kinh tế khó khăn có thể vào đường tù tội, ham viết lách muốn làm văn sĩ cũng chẳng được viết gì cũng bị kiểm soát hạch sách, nên anh không thể vì quá yêu em mà cam phận ở Việt Nam. Khi phong phanh nghe  tin trở lại Đức anh lại nhở đến cô gái tóc huyền đen, đôi mắt to và anh mưu tính sẽ ở lại Đức dù cho là Đông Âu cộng sản rồi có ngày họ sẽ thống nhất, may ra mình còn có tương lai.

 Anh là một ngã si tình nhưng rất thủ đoạn tinh khôn vô cùng, anh sẽ bỏ em trong danh dự. Anh đúng là một thằng hèn giống như ông nhạc sĩ Tô Hải không có gan kết hôn với em và sống ở Việt Nam. Anh biết nhà em rất nho giáo nền nếp lễ nghi, nên anh mới nghĩ ra mẹo vặt. Anh trực tiếp đặt vấn đề kết hôn với mợ tức mẹ đẻ của em và anh biết bà cụ sẽ từ chối. Vì chuyện kết hôn là việc lớn phải mai mối, hay cha mẹ cùng cấp đến nói chuyện, mẹ em từ chối nói chuyên hôn nhân của con gái với anh là trúng mưu anh. Anh viện cớ mẹ không đồng ý là anh dời bỏ em luôn. Anh rất thương em, khi em đưa ông chú ruột đến nhà nói chuyện với bố mẹ anh thì anh lại bỏ đi lang thang các tỉnh với một cô gái khác bảo là đi công chuyện làm ăn. Cảnh em đứng chặn đường nước mắt dàn dụa nắm ghi đông xe máy anh đến bây giờ hình ảnh thê lương đó vẫn nằm nguyên trong đầu anh, không thể nào quên được.

Hàng xóm láng giềng họ thấy chuyên thật là thương tâm họ định đánh cô gái Việt Nam kia vì tội cướp chồng. Hoàn ơi! Anh rập đầu ngàn lạy hãy tha lỗi cho anh, kiếp sau nếu còn được đầu thai làm người anh sẽ đền bù trả lại duyên tình cho em gấp trăm gấp nghìn lần. Cũng bởi anh đầu thai nhầm thế kỷ mà sinh ra lắm chuyện tang thương oan trái như vậy. Lúc nào cũng phải mưu mô tính toán thủ đoạn, con người ta sống không thể thành thật với nhau. Cô gái Việt Nam kia trình độ văn hóa rất cao đã từng qua các trường đại học ở nước ngoài khéo ăn khéo nói chạy đi chạy lại các cửa để vận động cho anh được đi nước ngoài. Anh là kẻ mang tội cả với hai em, anh thật là một thằng hèn luôn nghĩ đến tự do và lo cho cái thân mình. Vì anh tuy là kẻ si tình lãng mạng nhưng lại lấy nước Đức là tương lai sự nghiệp tiền đồ, là mục tiêu mục đích sống của đời mình phải bằng mọi giá để  được sống ở đó. Vì nước Đức mà anh sẵn sàng ném bỏ tất cả, kể cả viên ngọc quý là em.

 Anh yêu em như vậy mà vẫn còn tính toán sẵn sàng dời bỏ em. Vì xã hội đất nước ruồng bỏ anh, không cho anh có cơ hội phát triển tự do theo đúng khả năng của anh, thì anh buộc phải ruồng bỏ em và ruồng bỏ luôn cả đất nước Viêt Nam này mà không thèm sống ở đó nữa để đi tìm một quê hương khác, bất cần cả nơi chôn rau cắt rốn.

Anh Vội Ra Đi
viết cho Hoàn

Em đã coi anh đã chết rồi
Chết chưa, chết chửa, vẫn chưa thôi
Mảnh tình vương vấn sao còn đó
Cái nợ ba sinh đã hết rồi ?

Ta đã gặp nhau ở nẻo nào
Phố phường dong ruổi thuở xa xưa
Vì anh yếu đuối nên người khác
Đã lấy anh đi thật chẳng ngờ...

Em vẫn trách anh kẻ bạc tình
Vì sao laị thế dễ quên nhanh
Mà lòng anh đã chai như đá
Một chút tình thương chửa kịp thành

Thói đời đen bạc thật vô cùng
Gió cuốn đời anh quá vội vàng
Cơn lốc phong trần đua nẻo khác
Tìm đường sinh kế phải xiêu lòng

Ở tận cuối trời mây tím bay
Lòng còn thổn thức nhớ em hoài
Kiếp nghèo nên phải đành quay quắt
Mây lạc trời Âu dở cuộc say

Yêu em mà laị chẳng vì em
Để mặc người yêu một nỗi niềm
Không ngoái đầu nhìn chân rảo bước
Bao giờ anh trả laị cho em?

Yêu em mà laị chẳng như yêu
Đâu thấy mắt anh những buổi chiều
Anh vội vàng chi mà chẳng đến
Để em sầu khổ với tình yêu!

Lu Hà


Cho Anh Một Lời Xin Lỗi
tặng Hoàn nhân đọc bài :” Gác Nhỏ Đêm Xuân”

Muà xuân năm ấy gặp em
Rồi bao kỷ niệm êm đềm bên nhau
Hôm nay lòng lại ngẩn ngơ
Hương Lan thánh thót bên bờ sông tương

Chợ hoa pháo tết rộn ràng
Phất phơ tà áo theo dòng thời gian
Anh đi thành nội nắng tràn
Phượng rơi hè phố thu tàn gió đông

Tràng Tiền phố Huế còn thương…
Tháng năm biền biệt sầu vương khói mờ
Chân cầu nước chảy lững lờ
Lá rơi xào xạc bao giờ thì thôi…?

Em coi anh đã chết rồi
Tan vào dĩ vãng một thời thoảng qua
Tìm anh trời đổ cơn mưa
Thương em anh biết làm sao bây giờ?

Sinh ra trong cõi ta bà
Bao nhiêu hệ lụy đẩy đưa cuộc đời
Yêu em sao lại bỏ đi….?
Trái tim đa cảm ngậm ngùi khổ đau

Một lời đáng giá bao nhiêu
Mà còn xin lỗi tủi sầu em ơi!
Nợ tình theo lá sông trôi
Hợp tan bèo bọt lệ rơi mấy hàng!


25.1.2011 Lu Hà



Thu Về Phố Cổ
bài thơ này làm để tặng Hoàn

Thu về Hà Nội ánh hồng
Vàng rơi phố cổ theo dòng tơ vương
Tây Hồ khói toả hơi sương
Chuông chuà rung động cõi lòng ngân vang...

Anh ơi! còn có nhớ chăng
Mà nay tình đã dở dang lỡ làng
Muà thơm hương cốm nhẹ nhàng
Đôi ta ngày đó lâng lâng bướm đào

Nhìn em nước mắt nghẹn ngào
Cầm tay lưu luyến bao giờ về đây?
Sự đời bao nỗi đắng cay
Ve sầu phượng rũ tháng ngày chia phôi

Hàng me tình tự bồi hồi
Hồ Gươm hờ hững chơi vơi bóng nàng
Tháp Ruà Thủy Tạ đêm trăng
Tiếng gà xao xác bẽ bàng sương rơi

Mưa ngâu lã chã u hoài
Băn khoăn thổn thức canh dài đêm thâu
Thời gian dầu dãi mái đầu
Trán nhăn tư lự chân cầu thở than

Nhớ thương, thương quá vô vàn
Bao nhiêu kỷ niệm nồng nàn thiết tha
Tràng Tiền Hàng Mã Bắc Qua
Cổ Ngư Bát Bạt nhạt nhoà bi ai

Xót xa rặng liễu Chương Đài
Tàn thu héo uá phôi phai lá vàng
Giận hờn tầm tã mưa giăng
Hơn ba thập kỷ ngỡ ngàng chiêm bao...!

cảm hứng thơ Mai Hoài Thu: Nhớ Muà Thu Hà Nội
23.11.2012 Lu Hà

 

Đất Trời Đổ Lệ
cảm xúc nhạc Lê Quang: Thế Là Hết

Mới ngày nào chúng mình đắm đuối
Mà bây giờ đã vội ly tao
Từ đâu biết phải làm sao?
Làm sao ngang trái từ đâu hãy hùng