Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

Chùm Thơ Tình Dài 6



Image result for thiếu nữ hà nội 




Nàng Là Ai



Nàng là chim thiên nga

Hay là con cá bống

Để lòng ai rung động

Xao xuyến ánh trăng tà




Ôi giấc mộng thiên thai

Áo trắng hồng xinh xắn

Nửa đêm cũng vừa vặn

Trong cõi đời trần ai



Tôi phải biết làm sao

Nghe cung đàn nức nở

Tiếng côn trùng than thở

Khắc khoải bao mộng hờ



Dòng suối trong nên thơ

Sương mờ như thơ thẩn

Duyên tình ta lận đận

Chờ nhau đến bao giờ?



Tôi hỏi nàng là ai?

Thướt tha mây tuyết ngọc

Da trắng như trứng bóc

Thơm tựa bông hoa nhài



Ôi trời ơi! Người ơi!

Năm canh thừa ân ái

Lâng lâng hồn thư thái

Để đời buồn mãi thôi...



Ôi, cảnh ngộ ly tao

Bao đêm dài lắm mộng

Ôi, trời cao biển rộng

Hãy thương cứu vớt tôi...



viết tặng Nguyễn Kim Tuyến khi đọc bài thất ngôn bát cúi: Nằm Mộng

12.4.2014 Lu Hà





Mảnh Đời Cát Bụi

viết tặng Mai Hoài Thu khi nghe diễn ngâm bài thơ: Đêm Nguyệt Cầm



Hoàng Đức Tâm ngâm thơ như khóc

Mai Hoài Thu theo bước chân ai

Nguyệt cầm nức nở canh dài

Hồn buồn hoang dại hình hài thảm thương



Tôi cũng khóc dặm trường bi tráng

Người chiến binh cay đắng xót xa

Dọc ngang rừng núi xông pha

Thân tàn ma dại sơn hà lầm than



Bên nấm mộ trần gian ảm đạm

Hàng thông reo thê thảm khói bay

Nợ tình vương vấn trả vay

Mênh mông sa mạc cát dày nắng mưa



Nghe sóng vỗ dồn đưa hưng phế

Trường Sơn ơi! Trần thế đá mòn

Lênh đênh biển cả u buồn

Giao thoa một thuở có còn nhớ chăng…?



Xác thân rữa vầng trăng cổ độ

Nắm xương tàn đau khổ ăn năn

Cơn say hoài vọng chứa chan

Làn môi thiếu phụ phai dần thời gian



Còn đâu nữa tuổi xuân ân ái

Lá thu rơi tê tái hoàng hôn

Bên song cửa sổ đòi cơn

Hằng Nga nhỏ giọt sầu tuôn cung vàng…!



20.4.2014 Lu Hà







Hoài Cảm Tương Tư



Thang mây lên hỏi ông trời

Duyên tình theo ngọn sóng dồi biển đông

Lòng sầu nức nở thê lương

Biệt ly xứ xở quê hương giống nòi



Mộng hồn khắc khoải chơi vơi

Nửa đời  xa nước lệ rơi đôi hàng

Người xưa chải tóc sang ngang

Hoài lang dạ cổ ngỡ ngàng chiều thu



Cung đàn Tư Mã Tương Như

Văn Quân sáo trúc vi vu điệu buồn

Từng xuân cánh én bồn chồn

Lờ mờ dĩ vãng nụ hôn năm nào



Bụi hồng thương cảm ly tao

Phong ba mấy độ phấn đào còn đâu

Phù du rêu móc chân cầu

Mới đây mà đã mái đầu bạc phơ



Sen vàng lãng đãng như mơ

Phượng rơi cúc nở hững hờ sương rơi!

Trần ai biền biệt xa xôi

Thông reo lá rụng biển khơi trập trùng



Đồi hoang mưa gió não nùng

Chập chờn ánh sáng tận cùng khổ đau

Vấn vương cỏ úa dãi dầu

Kìa ai ngồi bến giang đầu đợi ai…?



viết tặng Vanessa Le

19.4.2014 Lu Hà







Giống Một Người Chết Trong Tôi*

cảm tác từ thơ và ảnh minh hoạ của Vanessa Le: Chỉ Là Em Thôi



Hỡi cô gái mắt to tròn lúng liếng

Để lòng tôi chết điếng mãi thôi

Một thời trai trẻ xa xôi

Hồn thu lãng đãng mây trời vẩn vơ



Ngày xưa ấy giấc mơ huyền ảo

Tháng ngày nào lảo đảo men say

Lý gian tình lại thẳng ngay

Miệng đời nhân thế đắng cay phũ phàng



Đừng oán trách lỡ làng đôi lứa

Con Buppe chan chứa nụ cười

Ngây thơ nên sự đã rồi

Người  em sầu muộn lệ rơi đôi hàng…



Tình biền biệt không quay trở lại

Đời trần ai tê tái khổ đau

Ngược xuôi gió bụi dãi dầu

Phong ba tuyết nguyệt bể dâu đoạn trường…



Trời cho gặp thiên hương thục nữ

Đóa phù dung đau khổ người ơi!

Phải chăng duyên phận chơi vơi

Xót xa nuối tiếc bồi hồi ngẩn ngơ



Cơn gió lốc đôi bờ trắc trở

Sóng đại dương nức nở thương yêu

Nghẹn ngào quầy quả tiêu điều

Trái tim băng giá hoang chiều lá bay…!



*Viết theo cảm xúc xa xưa

15.4.2014 Lu Hà









Thương Lưu Huyền Đức Và Tôn Phu Nhân *

tặng A-V



Đã ốm mà ta vẫn chẳng yên

Bâng khuâng trằn trọc nhớ triền miên

Tâm viên ý mã như đồ trận

Gia Cát Khổng Minh giữa trận tiền



Đâu phải anh hùng nghiệp bá vương

Phụng Long thuở trước Ngoạ Long Cương

Chẳng qua là ngã si tình nặng

Múa bút xôn xao cõi mộng trường



Trường Giang sóng dậy thuyền quân tử

Vẫy gọi ái tình Lưu Sứ Quân

Triệu Vân cắp giáo theo phù trợ

Giang Nam đàn hạc bóng Phu Nhân



Huyền Đức ra ông cũng thế ư ?

Lụy tình chẳng quản chốn binh đao

Một mình xông thẳng vào hang cọp

Công Cẩn ngàn thu thẹn tủi sầu



Tôi với tướng quân ngoại ngũ tuần

Kẻ thì binh giáp kiếp gian nan

Tôi hèn múa bút than thân khóc

Hai kẻ tình si hỡi Sứ Quân



Huyền Đức lẻ loi thành Bạch Đế

Phu Nhân rơi lệ cánh hoa đào

Ngậm ngùi thương cảm người con gái

Nơi đền Đồng Tước khoá xuân thu...



Ai ở phương xa có thấu chăng

Nhớ người nhắn nhủ với lời vàng

Truyện xưa tích cũ còn lưu lại

Để khỏi phụ nhau sự nhỡ nhàng.



*Tôn Phu Nhân là em gái út của Tôn Quyền, thường gọi là Tôn Nhân hay Tôn Thượng Hương.

Nghe nói khi biết tin Lưu Bị chết, bà ở Đông Ngô đã trầm mình xuống sông.



23.2.2008 Lu Hà









Mộng Hồn Sầu Mơ

viết tặng Mai Hoài Thu khi nghe bài “ Ngày Về “



Ngày về anh sẽ đợi em

Bên dòng suối mát êm đềm trăng lên

Nghẹn ngào thổn thức triền miên

Bao nhiêu kỷ niệm lạc miền xa xôi



Thơ em vọng cuối chân trời

Trùng dương sóng vỗ bồi hồi người ơi!

Nôn nao thấy lại nụ cười

Dấu yêu còn đọng chơi vơi chân cầu



Sương rơi ướt đẫm mái đầu

Dòng sông cuồn cuộn nương dâu bến đò

Cánh cò cánh vạc bơ vơ

Bèo xuân héo úa hững hờ cá bơi



Tháng năm gió cuốn bụi đời

Duyên còn say đắm lả lơi mây chiều

Làn mội tím lạnh mĩ miều

Hoài lang dạ cổ sáo diều ngân nga



Em về tìm lại căn nhà

Mái tranh xơ xác mẹ cha tuổi gìa

Vườn xưa eo óc tiếng gà

Con đường lầm lội gốc đa cuối làng



Rưng rưng ngấn lệ ngỡ ngàng

Dìu nhau ôn lại dở dang đoạn trường

Cánh đồng hoang vắng thu hồng

Chìm vào cõi mộng thiên bồng sầu mơ…!



8.4.2014 Lu Hà







Anh Là Cơn Gió Bay Qua



Anh đến với em như là cơn gió

Một thoáng qua bên suối lệ ê chề

Anh là gió em vẫn là mây trắng

Để ngàn thu nuối tiếc tiếng thông reo



Anh vẫn thế vẫn chai lỳ năm tháng

Tóc sương bay vương nặng nỗi ưu sầu

Đời vỡ mộng quán trần gian u ám

Ru hồn đau bước tới cõi hư vô



Đời chỉ đẹp khi linh hồn bất tử

Soi tinh cầu để lại nét xinh tươi

Sống và chết có gì đâu em nhỉ

Em bơ phờ than khóc đoá hoa rơi



Đừng tủi hận muà xuân về ngắn ngủi

Thương cuộc tình rũ rượi dưới phong ba

Yêu nắng sớm reo vui cùng hoa lá

Rồi tan đi trong nắng nhạt mây chiều



Xưa em nói nguyện cùng anh son sắt

Thao chân anh bốn bể khắp chân trời

Nghe họ mạc nên em thành thách đố

Anh ngậm ngùi cơn gió thoảng chia ly



Đám cưới không nên bạn bè thất thố

Cánh rồng bay lồng lộn hận trời cao

Con chuột nhắt nép mình trong hang tối

Tuổi tý thìn sao trọn mối duyên tơ…?



2.10.2008 Lu Hà







Hiu Quạnh Tuổi Già



Phơ phơ chòm râu bạc

Ông lão ngắm trời mây

Hồ Gươm buồn nức nở

Cơn sóng lòng chua cay



Còn chi thời tuổi mộng

Nàng đã rời xa ta

Nơi chân trời góc bể

Mưa gió bến sa bà



Con rùa già ngơ ngác

Thanh kiếm bạc tìm đâu

Cả một thời oanh liệt

Lã chã hạt sương đầu



Lòng sầu dâng nhung nhớ

Cảnh tượng thật thê lương

Hoa phượng rơi lả tả

Còn ai nữa mà thương



Hàng liễu xanh biêng biếc

Bao kỷ niệm thương đau

Nước hồ trong sủi bọt

Cá bơi dưới chân cầu 



Chiếc xe đạp cọc cạnh

Lẻ loi dựng ở bên

Han rỉ theo năm tháng

Mang nỗi buồn triền miên !



cảm xúc từ thơ và ảnh của Liên Lưu: Nhớ Quê

4.4.2014 Lu Hà









Mảnh Hồn Nức Nở Sầu Tuôn

cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Đà Lạt - Lời Cuối Cuộc Tình



Tôi chưa đến ghé thăm Đà Lạt

Hồn thơ say dào dạt chơi vơi

Mưa bay xa tít chân trời

Côn trùng rên rỉ lệ rơi đôi hàng



Hồ than thở lỡ làng dang dở

Bao mối tình nức nở người ơi!

Sương rơi ướt đẫm chân đồi

Mây bay thung lũng lẻ loi tình buồn



Hồn theo gió nguồn cơn sầu tủi

Bước chân em thui thủi cô đơn

Mảnh mai bờ liễu bồn chồn

Ngậm ngùi hiu quạnh sầu tuôn đoạn trường



Suối róc rách thê lương ảm đạm

Dế dạo đàn thăm thẳm bi thương

Chia ly trăm ngả bụi hồng

Má hồng thiếu nữ tha phương chốn nào



Lời tình cuối nghẹn ngào than khóc

Hãy trở về con dốc nẻo xưa

Bờ tre khóm trúc gốc dừa

Cheo leo đỉnh núi trăng vừa cười duyên



Kìa ai đó triền miên cay đắng

Đợi chờ hoài bóng dáng thân yêu

Nôn nao thiếu phụ yêu kiều

Hương bay tà áo mĩ miều hoàng hôn.



6.4.2014 Lu Hà









Mùa Hè Dĩ Vãng



Hoa phượng đỏ, tâm hồn bay bổng

Má em hồng, giấc mộng thiên thai

Nhớ nhung trằn trọc canh dài

Nửa đêm thức dậy u hoài mãi sao ?



Anh chẳng hẹn đợi chờ nhắn nhủ

Biết tình em ấp ủ trong lòng

Gặp nhau thờ thẫn sân trường

Lâng lâng áo trắng đoạn đường làng ta



Hoa cúc đã nhạt nhòa rười rượi

Cánh phượng tàn tức tưởi thu về

Còn đâu tu hú gọi hè

Ve sầu non nỉ não nề hồn anh



Một chiều nọ tan tành mây khói

Trái tim anh nhức nhối khổ đau

Nhà em dạm ngõ trầu cau

Mẹ cha hứa gả làm dâu xóm đoài



Kể từ đó bi ai ảm đạm

Cõi trần gian thê thảm em ơi!

Anh chưa kịp ngỏ đôi lời

Bóng em khuất nẻo lệ rơi đôi hàng



Anh thổn thức mây vàng bảng lảng

Bao mùa hè dĩ vãng trào dâng

Đóa hoa phượng cũng bẽ bàng

Còn đâu bóng dáng dịu dàng thướt tha



Thuyền theo lái em là gúa phụ

Còn anh là cha của đàn con

Phải chăng hoa cũng biết buồn

Xứ người lạc lõng nguồn cơn điệp hồ



chia sẻ cùng Vanessa Le

3.4.2014 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét